Ánh nắng chiều vàng óng đổ dài trên những cánh đồng cỏ xanh mướt, nơi mà gió thoảng mang theo hương đất ẩm và mùi mồ hôi đàn ông nồng nàn. Lan Anh đứng đó, giữa trang trại rộng lớn của mình, đôi mắt sắc sảo quét qua từng thân hình vạm vỡ dưới ánh mặt trời. Cô không phải là một người phụ nữ bình thường – không, Lan Anh là nữ chúa tể của một đế chế bí mật, nơi mà đàn ông được nuôi dưỡng như những con vật quý giá, và tinh trùng của họ trở thành thứ hàng hóa xa xỉ nhất mà thế giới ngầm thèm khát.
Từ nhỏ, Lan Anh đã chứng kiến sự bất công của cuộc đời. Sinh ra trong một gia đình nông thôn nghèo khó ở miền Trung Việt Nam, cô lớn lên với những câu chuyện về đàn ông thống trị, về những người phụ nữ phải chịu đựng sự phản bội và lạm dụng. Cha cô, một người đàn ông nghiện rượu, đã bỏ rơi gia đình khi cô còn bé, để lại mẹ cô vật lộn với cuộc sống. Những ký ức ấy khắc sâu vào tâm trí Lan Anh, biến cô thành một người phụ nữ đầy tham vọng và lạnh lùng. Cô học cách sử dụng vẻ đẹp và trí thông minh để leo thang trong xã hội, bắt đầu từ việc làm việc tại các spa cao cấp ở Sài Gòn, nơi cô học được bí mật về sức mạnh của hormone nam giới. Các nghiên cứu khoa học mà cô đọc lén từ thư viện đại học – về cách tinh trùng đàn ông có thể chữa trị trầm cảm, mệt mỏi ở phụ nữ, thậm chí làm mỹ phẩm dưỡng da – đã khơi dậy ý tưởng điên rồ nhưng logic trong đầu cô. Tại sao không biến đàn ông thành nguồn tài nguyên? Không phải để trả thù, mà để xây dựng một đế chế kinh tế vững chắc, nơi cô kiểm soát mọi thứ, và đàn ông phải phục tùng để tồn tại.
Trang trại của Lan Anh nằm ẩn mình ở một vùng đồi núi hẻo lánh phía Bắc, chỉ vài mẫu đất nhưng được đầu tư công phu với hệ thống chuồng trại hiện đại và một trung tâm spa cao cấp dành cho giới thượng lưu. Ở đây, cô không chỉ bán tinh trùng – thứ “thuốc bổ tự nhiên” được đóng gói tinh xảo – mà còn cung cấp dịch vụ tình dục phức tạp cho khách hàng giàu có. Những người phụ nữ mệt mỏi với cuộc hôn nhân vô vị, hay đàn ông tìm kiếm sự thống trị kỳ lạ, đều tìm đến đây. Họ có thể “mượn” một “chú bò mộng” – cách Lan Anh gọi những người đàn ông của mình – để thỏa mãn dục vọng, với điều kiện trả lại vào sáng hôm sau, hoặc phải chi trả gấp mười lần nếu muốn giữ lâu hơn. Lý do kinh doanh đơn giản: duy trì nguồn hàng tươi mới, tránh để đàn ông bị kiệt sức hoặc nảy sinh tình cảm không mong muốn.
Lan Anh tự hào về bộ sưu tập của mình: hơn 400 người đàn ông ưu tú, được tuyển chọn từ khắp nơi trên thế giới, nhưng chủ yếu là từ Việt Nam và các nước lân cận để dễ kiểm soát. Họ không phải là những gã đàn ông bình thường; họ là những vận động viên, người mẫu, thậm chí luật sư hay doanh nhân thất bại, với thân hình cao to, cơ bắp cuồn cuộn và “món hàng” giữa hai chân đầy sức sống. Mỗi người đều được xích bằng sợi dây da quanh cổ, không chỉ để kiểm soát mà còn như một biểu tượng sở hữu, nhắc nhở họ về số phận đã chọn. Lan Anh có lý do chính đáng cho sự tàn nhẫn này: trong thế giới ngầm, nếu không kiểm soát chặt chẽ, đàn ông có thể nổi loạn, và cô đã chứng kiến một lần suýt mất hết khi một nhóm cố trốn thoát. Từ đó, cô xây dựng hệ thống an ninh nghiêm ngặt, với đội ngũ nữ nhân viên trung thành – những người phụ nữ từng bị đàn ông làm tổn thương, nay tìm thấy sức mạnh trong việc thống trị.
Hôm ấy, dưới cái nắng gay gắt của buổi trưa, Lan Anh bước đi giữa hàng “bò mộng” đang đứng im lìm trên bãi cỏ. Cô dừng lại trước Minh, một chàng trai 27 tuổi gốc Việt lai Ý, với mái tóc đen óng ả và làn da olive bóng mịn. Minh từng là một phi công xuất ngũ, bị sa sút sau tai nạn, và Lan Anh đã dụ anh về trang trại bằng lời hứa về công việc ổn định. Bây giờ, anh đứng đó, đôi mắt háo hức xen lẫn sự khuất phục, thân hình cao lớn với cơ bắp nổi cuồn cuộn dưới lớp mồ hôi lấp lánh. Lan Anh quỳ xuống, tay cô khéo léo lột chiếc quần lót mỏng, để lộ ra “con giống” dài hơn 11 inch, cương cứng và rung động theo nhịp tim. Cô mỉm cười, giọng thì thầm gợi tình: “Hôm nay, Minh cứng hơn cả hôm qua rồi đấy. Hãy cho chị thứ tốt nhất đi.”
Quá trình “vắt sữa” – cách Lan Anh gọi việc thu hoạch tinh trùng – là một nghi thức tỉ mỉ. Cô dùng tay vuốt ve, kích thích từng mạch máu, từng vùng da nhạy cảm, kéo dài khoảnh khắc để tăng lượng sản phẩm. Minh thở dốc, rên rỉ dưới bàn tay điêu luyện của cô, và cuối cùng, anh phun trào như suối, tinh khí trắng đục bắn vào chai lọ với âm thanh rột roạt. Lan Anh vỗ nhẹ vào đùi anh, đánh dấu trên dây da cho lần sau, rồi tiếp tục với những người khác. Mỗi người đàn ông đều có câu chuyện riêng: một vận động viên bị chấn thương, một doanh nhân phá sản mà Lan Anh “cứu” bằng cách trả nợ rồi bắt ký hợp đồng nô lệ. Họ ở lại vì không còn lựa chọn, và dần dần, sự thống trị của Lan Anh trở thành thói quen, thậm chí là khoái lạc.
Nhưng hôm nay, tâm trí Lan Anh hướng về Việt, chàng trai trẻ nhất trong đám, chỉ mới 20 tuổi. Việt có mái tóc vàng hoe – kết quả của dòng máu lai phương Tây từ cha – và đôi mắt xanh thẳm như biển cả. Anh từng là tù nhân vì tội đánh ghen, và Lan Anh đã mua chuộc để đưa về trang trại, với lý do: anh có gen di truyền hoàn hảo để sản xuất tinh trùng chất lượng cao. Thân hình Việt không quá cơ bắp như những gã lớn tuổi, mà mang vẻ tươi trẻ, hai hòn dái nặng trĩu buông thõng dưới nắng. Lan Anh đặt chai lọ xuống, bắt đầu công việc, nhưng hôm nay, lượng tinh khí ít hơn thường lệ. Cô cau mày, hỏi dồn: “Tại sao hôm nay cậu cho ra ít thế? Có phải cậu đã thủ dâm, hay chơi bời với những con bò khác?”
Việt lắc đầu, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và sợ hãi. Lan Anh không tin; cô biết rõ dấu hiệu của sự phản kháng ngầm. Trong trang trại, quy tắc nghiêm ngặt: đàn ông không được tự thỏa mãn, vì điều đó làm giảm chất lượng sản phẩm và ảnh hưởng đến doanh thu. Cô từng mất một lô hàng lớn vì một nhóm lén lút quan hệ với nhau, dẫn đến tinh trùng pha tạp. Đó là lý do cô phải hành động quyết liệt. Gọi đội nữ nhân viên, Lan Anh ra lệnh kéo Việt vào phòng kín – một không gian tối tăm với giá kim loại hình chữ X, nơi xử phạt những kẻ bất tuân.
Việt vùng vẫy, nhưng bốn người phụ nữ mạnh mẽ – từng là nạn nhân của bạo lực gia đình, nay được Lan Anh huấn luyện – dễ dàng khóa tay chân anh vào giá. Lan Anh cầm sợi dây da, thắt chặt quanh bìu dái, làm chúng phồng lên như quả bóng căng. Việt rên rỉ trong đau đớn, nhưng “con giống” của anh vẫn cương cứng phản xạ. Cô thì thầm: “Cậu đã làm tổn hại đến trang trại, đến những người phụ nữ cần thứ này để chữa bệnh. Đây là hình phạt công bằng.” Rồi, với con dao thiến sắc lẹm, cô cắt đứt – không phải vì ác độc, mà để duy trì trật tự, để những người khác thấy và sợ.
Sau khi thiến, Việt được khâu vết thương và đưa vào khu dành cho “bò thải” – những người đàn ông lớn tuổi hoặc bất tuân, nay làm việc vặt và phục vụ như bài học sống. Lan Anh nhìn anh lần cuối, lòng không chút hối hận. Cô đã xây dựng đế chế này từ con số không, và sẽ không để bất kỳ ai phá hủy. Trang trại tiếp tục hoạt động, với những chai tinh trùng được phân phối đến các ngân hàng gen và spa cao cấp, mang lại lợi nhuận khổng lồ. Nhưng sâu thẳm, Lan Anh biết, đây không chỉ là kinh doanh; đây là cách cô lấy lại quyền lực từ thế giới từng cướp đi của mình.
Và dưới ánh hoàng hôn, trang trại vẫn yên bình, với những tiếng rên rỉ khoái lạc hòa quyện vào gió, nhắc nhở rằng ở vương quốc của Lan Anh, đàn ông chỉ là công cụ, và phụ nữ mới là chúa tể.
