Minh và Lan, cặp vợ chồng trẻ vừa bước sang ngưỡng 30, đã rơi vào cảnh sa cơ lỡ vận nặng nề. Công việc kinh doanh nhỏ của Minh phá sản hoàn toàn vì đại dịch, nợ ngân hàng và nợ bạn bè ngập đầu. Họ buộc phải bán căn nhà cũ, căn nhà khang trang ở quận trung tâm để trả bớt nợ, rồi bị một tay môi giới nhà đất lanh lợi dụ dỗ mua rẻ căn nhà cấp 4 tồi tàn ở xóm Hố, khu ổ chuột cuối con hẻm tối om quận Bình Tân.
“Rẻ như cho, an ninh tốt, hàng xóm thân thiện lắm anh chị!”
Gã sale cười hô hố kiểu ma lanh, giấu nhẹm việc nơi đây là nơi tập hợp của những thành phần bụi đời và vô văn hóa nhất khu vực này. Minh, một người đàn ông hiền lành, yếu đuối, giờ chỉ còn nghề sửa ống nước lặt vặt, đành cắn răng dọn về với hy vọng bắt đầu lại từ con số 0. Còn Lan, cô vợ 28 tuổi, đẹp đến mức khiến bất kỳ đàn ông nào nhìn cũng phải nuốt nước bọt. Da trắng hồng mịn màng như ngọc trai, mái tóc đen dài óng ả buông xõa, đôi mắt to tròn long lanh hút hồn, môi đỏ mọng ướt át như mời hôn, vú không to nhưng tròn căng mọng như hai trái cam chín mọng lúc nào cũng lấp ló dưới lớp áo mỏng, eo thon gọn như vòng eo ong, mông cong vun cao rung rinh đầy khiêu khích mỗi bước đi, và đặc biệt là cái lồn hồng hào khít rịt, lông lồn lá mỏng manh che phủ, khiến đàn ông chỉ nhìn thôi đã tưởng tượng đủ kiểu đụ rồi.
Ngay từ ngày đầu dọn đến, Lan đã trở thành trung tâm chú ý của cả xóm Hố này. 3 gã côn đồ khét tiếng ở khu là Dũng, Thắng và Cường, da ngăm đen đầy hình xăm rồng phượng hung dữ, cặc to đen sì đồn đại như cặc trâu, cứ lảng vảng quanh nhà vợ chồng Minh. Chúng nhìn Lan như thú săn nhìn mồi ngon, mắt đỏ ngầu thèm khát đến phát điên.
Mỗi buổi sáng Lan đi chợ, mặc áo thun mỏng tang ôm sát cặp vú mọng nước, quần short ngắn cũn cỡn lộ nửa đùi trắng hồng và mép mông cong vút, chúng ngồi nhậu đầu hẻm, huýt sáo inh ỏi:
“Mẹ ơi, con đĩ mới đẹp mê hồn! Vú thế này chắc bóp đã tay lắm, mông rung rinh muốn đụ doggy từ sáng tới tối quá mày ơi!”
Dũng thì thầm với Thắng, nước bọt nhỏ giọt, cặc chúng cứng ngắc dưới lớp quần đùi khi tưởng tượng đè Lan ra sàn, liếm láp cái lồn hồng hào khít rịt, bắn tinh đầy tử cung cô. Chúng thèm thuồng đến mức đêm nào cũng thủ dâm nghĩ đến Lan, tay tuốt cặc điên cuồng với hình ảnh vú cô nảy tưng tưng, mông cô rung rinh dưới nhịp đụ thô bạo.
Minh nhận ra những ánh mắt dâm đãng ấy, lòng ghen tuông cháy bỏng nhưng hoàn toàn bất lực. Anh yếu đuối, không thể đánh lại đám đầu gấu hung hãn, chỉ biết ôm vợ chặt hơn mỗi đêm, đụ Lan bằng con cặc của mình. Lan yêu chồng tha thiết, luôn dịu dàng chăm sóc Minh, nhưng cơ thể cô vô thức phản ứng với những ánh nhìn thèm khát, lồn khẽ rỉ nước mỗi khi bị chúng huýt sáo theo.
Tối ấy, xóm tổ chức nhậu “chào mừng gia đình mới”. Minh và Lan buộc phải tham gia, không đi thì sợ bị trả thù. Bàn nhậu ngoài sân, khói thịt nướng mù mịt, bia rượu la liệt. Lan mặc váy ôm sát màu đỏ, vú căng cứng lắc lư mỗi lần cúi gắp thức ăn, khe ngực ma mị khiến đám Dũng, Thắng, Cường nuốt nước bọt ừng ực, mắt dán chặt như muốn lao vào bú mút ngay tại chỗ.
“Chị Lan bén thế, vú tròn thế chắc sữa ngọt lắm, anh Minh sướng quá!”
Thắng nói tục, tay siết chặt ly bia để kiềm chế cơn thèm muốn đè Lan ra bàn nhậu. Cặc chúng cứng ngắc dưới bàn, ngọ nguậy khó chịu như muốn chui ra mà bò vào lồn Lan.
Rồi Dũng say rượu, thừa dịp Lan đứng dậy rót bia, đưa tay vỗ bốp thật mạnh vào mông cô.
truyensex
“Mông chị đã quá, nắc từ sau chắc sướng chết luôn!”
Cả đám cười hô hố, mắt đỏ ngầu dục vọng. Lan giật mình, bia đổ lênh láng, mặt tái mét, lòng nhục nhã nhưng lồn khẽ co bóp một cách tội lỗi. Minh máu dâng lên đầu, đứng phắt dậy đấm thẳng vào mặt Dũng:
“Mẹ mày! Dám đụng vợ tao hả?”
Nhưng chỉ 1 đấm đó thôi là đủ để đám côn đồ lao vào đánh hội đồng anh. Minh nằm đo ván, máu me be bét, bất lực nhìn vợ khóc lóc ôm mình giữa tiếng cười khẩy của chúng:
“Thằng yếu sinh lý này, mày ngon, tao có anh em phủ hết khu này, mày mệt rồi con!”
Sáng hôm sau, Minh vẫn uất ức, lén lút ra phường trình báo, làm đơn kiện 3 gã Dũng, Thắng, Cường về tội hành hung. Anh nghĩ ít nhất cũng làm chúng sợ, bồi thường chút tiền để trả nợ. Nhưng chỉ 2 ngày sau, công an phường gọi Minh lên. Trước mặt anh là 3 gã côn đồ cười khẩy, cùng một viên công an. Chúng kiện ngược Minh tội “vu khống và cố ý gây thương tích”, chúng trưng ra cả giấy khám giám định thương tật. Minh chết đứng. Viên công an lạnh lùng:
“Cậu gây thương tích cho người khác, lại vu khống, có thể tù treo hoặc tù thật đấy. Bồi thường đi!”
Minh run rẩy xin bồi thường, van xin:
“Em sai rồi anh, em bồi thường tiền, bao nhiêu cũng được, đừng để em đi tù…”
Nhưng Dũng cắt lời, mắt léo léo nhìn hướng nhà Minh, cười đểu:
“Tiền thì tụi tao không thiếu. Muốn hòa thì để thằng chồng mày đi tù vài tháng cho chừa, hoặc… tự biết cách mà xin lỗi đi!”
Cả đám cười hô hố, ánh mắt đầy ý đồ dâm đãng hướng về Lan, người đang đứng ngoài cửa phường chờ chồng.
Minh về nhà, mặt cắt không còn giọt máu. Anh kể hết cho Lan nghe, giọng run run:
“Chúng nó không chịu tiền… nhất định muốn anh đi tù… anh sợ lắm Lan ơi…”
Lan ôm chồng khóc, lòng đau như cắt. Cô yêu Minh tha thiết, không thể để chồng tù tội. Gia đình này đã sa cơ đến tận đáy, thêm tù tội nữa thì tan nát. Trong đầu cô lóe lên ý nghĩ phải tìm cách hòa giải riêng. Cô lau nước mắt, dịu dàng nói với chồng:
“Anh đừng lo… để em mời tụi nó nhậu ở nhà mình, em sẽ xin lỗi, năn nỉ tụi nó rút đơn… vì gia đình mình mà anh…”
Minh nhìn vợ, lòng ghen tuông và bất lực dâng trào. Anh biết ánh mắt thèm khát của đám côn đồ dành cho Lan, biết chúng muốn gì. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Đêm đó, khi Lan ngủ thiếp vì mệt, Minh nằm bên cạnh, suy tư trong mớ hỗn độn cảm xúc. Anh lén sờ mông vợ qua quần, vừa ghen vừa nứng khi nghĩ đến bàn tay thô ráp của Dũng đã chạm vào mông vợ, và sắp tới… có lẽ còn nhiều hơn thế.
Những cảm xúc khó tả đầu tiên đã len lỏi vào ngôi nhà mới này. Và Minh biết, đó chỉ là khởi đầu.
… Bạn đang đọc truyện Sa cơ tại nguồn: http://truyensextv68.com/sa-co/
Sau cái ngày Minh suýt nữa bị đám côn đồ đẩy vào tù, không khí trong căn nhà nhỏ xíu ở xóm Hố nặng nề như có mây đen treo lơ lửng. Minh nằm dài trên giường, mặt tái mét, mắt thâm quầng vì lo lắng. Anh biết mình đã sa cơ đến tận đáy, nợ nần chồng chất, công việc bấp bênh, giờ lại suýt đi tù chỉ vì dám kiện 3 thằng đầu gấu. Lan ngồi bên cạnh, tay vuốt nhẹ tóc chồng, lòng đau như cắt. Cô yêu Minh tha thiết, người đàn ông hiền lành đã cùng cô vượt qua bao khó khăn, người mà cô nguyện suốt đời bên cạnh. Nhưng chính vì yêu chồng, cô không thể để anh tù tội. Nếu Minh đi tù, gia đình này tan nát mất.
“Anh đừng lo nữa…”
Lan thì thầm, giọng dịu dàng nhưng kiên quyết, “để em mời tụi nó nhậu ở nhà mình. Em sẽ nấu nướng thật ngon, rót bia xin lỗi tụi nó, năn nỉ tụi nó rút đơn… Vì gia đình mình mà anh.” Minh ngẩng lên nhìn vợ, đôi mắt anh đầy ghen tuông và bất lực. Anh biết rõ ánh mắt thèm khát của Dũng, Thắng, Cường dành cho Lan, những ánh mắt như muốn nuốt chửng cặp vú, cái mông cong vun cao và cái lồn hồng hào khít rịt mà chỉ mình anh từng được sở hữu. Nhưng anh không còn đường lui.
“Em… cẩn thận nhé”. – Minh nghẹn ngào, tay siết chặt tay vợ.
Tối hôm ấy, Lan chuẩn bị kỹ lưỡng. Cô mặc chiếc váy ôm sát màu đen viền ren, cổ khoét sâu lộ nửa khe ngực trắng hồng mê hồn, không mặc áo ngực để vú tròn căng mọng lắc lư tự do mỗi bước đi. Eo thon gọn được siết chặt, mông cong vun cao rung rinh đầy khiêu khích dưới lớp vải mỏng. Cô biết mình đẹp, đẹp kiểu đĩ điếm khiến đàn ông điên đảo, và hôm nay cô cố tình tận dụng vẻ đẹp ấy để cứu chồng. Mùi hương cơ thể ngọt ngào của Lan quyện với mùi thịt nướng, mực chiên, bia lạnh đầy tủ, tất cả như một lời mời gọi chết người.
3 gã Dũng, Thắng, Cường bước vào nhà, mùi mồ hôi đàn ông thô kệch phả ra nồng nặc lẫn với mùi rượu bia vì chúng đã nhậu sẵn. Mắt chúng sáng rực khi nhìn thấy Lan, con mồi ngon mà chúng thèm thuồng bấy lâu. Dũng nuốt nước bọt đánh ực, mắt dán chặt vào cặp vú lắc lư:
“Mẹ ơi, chị Lan hôm nay sexy quá trời!”
Thắng ngồi sát bên, cặc đã căng cứng dưới quần, thì thầm với Cường:
“Tao chịu hết nổi rồi mày ơi, lồn con đĩ này chắc hồng hào lắm, đụ một cái là nghiện luôn, đố mày đoán thử nó lông thưa hay rậm đấy!”
Cường cười khẩy, mắt đỏ ngầu dục vọng:
“Đêm nay phải đụ cho bằng được, rút đơn thì rút, nhưng phải nếm thử con đĩ đẹp nhất xóm này đã!”
Chúng ngồi quanh bàn thấp trong phòng khách chật hẹp, Lan cúi xuống đặt dĩa thịt nướng, vú lắc lư sát mặt chúng, núm vú hồng hào ẩn hiện qua lớp vải mỏng. Mùi da thịt trắng hồng của cô khiến chúng hít hà như thú đói. Minh ngồi một góc, mặt đỏ bừng vì ghen, nhưng chỉ biết câm nín uống bia. Đám côn đồ liên tục chuốc say Minh, ly nào cũng đầy ắp, giọng thân thiện giả tạo:
“Anh Minh uống đi, đàn ông với nhau, chuyện nhỏ mà!”
Minh không hay biết, trong những ly rượu ấy đã bị bỏ thêm tí thuốc, thứ thuốc an thần loại nhẹ mà chúng lén bỏ vào khi 2 vợ chồng bận rộn trong bếp.
Chỉ hơn nửa tiếng, Minh bắt đầu chóng mặt, mắt nhòe đi, rồi gục hẳn mặt xuống bàn, ngủ mê mệt như chết. Lan hoảng hồn chạy lại lay chồng:
“Anh Minh! Anh sao vậy?”
Nhưng đám côn đồ đã cười khằng khặc, đứng dậy đóng cửa nhà. Dũng lao tới đầu tiên, đôi tay cơ bắp đầy xăm trổ ôm chặt Lan từ phía sau, bàn tay thô ráp bóp mạnh cặp vú căng mọng: “Xong rồi Lan ơi, giờ đến lượt tụi tao “hòa giải” với mày đây!”
Lan giãy giụa, khóc van xin: “Đừng các anh… chồng em kia kìa… tha cho em… em chỉ muốn xin lỗi thôi…”
Nhưng Thắng và Cường cũng xúm vào, đè cô ngã xuống sofa ngay trước mặt Minh ngủ mê.
Mùi mồ hôi đàn ông nồng nặc, lẫn với mùi rượu bia tanh nồng. Dũng hôn ngấu nghiến miệng cô, lưỡi to bản thô ráp quấn lấy lưỡi Lan, nước miếng ướt át. Tay chúng xé toạc váy, kéo tụt quần lót, để lộ cái lồn hồng hào khít rịt lông lá mỏng manh đã bắt đầu rỉ nước vì sợ hãi và kích thích vô thức.
“Lồn đẹp quá mày ơi, múp thế này chắc nắc sướng chết!”
Cường quỳ xuống, mặt áp sát giữa hai đùi trắng hồng, hít hà mùi nước lồn ngọt lịm rồi le lưỡi liếm mạnh hột le. Tiếng chụt chụt lép nhép vang lên trong căn phòng yên lặng, nước lồn Lan lênh láng chảy ra dù cô khóc lóc van xin:
“Đừng… các anh… em đau… chồng em đang kia kìa…”
Thắng lôi cặc to đen ra, nóng rực tanh nồng, nhét thẳng vào miệng Lan:
“Bú cặc đi con đĩ, bú liếm nhiệt tình vào không thì chồng mày đi tù luôn!”
Lan bị ép ngậm, miệng đầy cặc, nước miếng lẫn nước mắt chảy dài, bú láp láp nhép nhép theo bản năng. Cô nhìn sang Minh ngủ mê, lòng nhục nhã tội lỗi dâng trào, cô yêu chồng, chỉ muốn cứu anh, vậy mà giờ cơ thể lại phản bội, lồn co bóp sướng điên dại dưới lưỡi Cường.
Chúng thay phiên đụ Lan ngay trên sofa, hết con cặc này lại đến con cặc khác. Đầu tiên là doggy, Dũng quỳ sau mông cong vun cao, cặc to đen đâm thụt mạnh mẽ vào lồn khít rịt. Tiếng bốp bốp da thịt vang lên đều đặn, lồn Lan đầy nước sau mỗi cú nhấp.
“Đụ nát lồn mày con đĩ, ai bảo mày đẹp làm gì, khít quá sướng vãi!”
Dũng gầm gừ, tay bóp mạnh mông trắng hồng để lại dấu đỏ. Lan ban đầu khóc van:
“Đau quá anh… chậm thôi… tha em…”
Nhưng dần dần, những tiếng rên ư ử thoát ra từ cổ họng cô chuyển thành rên dâm đãng:
“Ư… ư… to quá…”
Tiếp theo là Cường nằm đè lên, cặc đâm sâu tử cung, vú Lan nảy tưng tưng theo nhịp đụ thô bạo. Mùi tinh trùng tanh tanh bắt đầu lan tỏa khi Thắng không chịu nổi, bắn thẳng đầy miệng Lan, tinh nóng hổi tràn xuống cổ họng cô. Dũng rút cặc ra khỏi lồn, bắn tinh ầm ầm, tinh trùng trắng đục lênh láng tràn ra đùi Lan và sofa. Lan gục ngã hoàn toàn trước khoái lạc, dù lòng vẫn đau đớn vì tội lỗi với chồng. Cô rên lên nhè nhẹ nhưng sướng khoái…
Đám côn đồ cười hô hố thỏa mãn, thay phiên đụ thêm mấy cái nữa, mùi mồ hôi, nước lồn và tinh trùng ám đầy căn nhà nhỏ. Bất chợt, Minh tỉnh dậy giữa chừng, mắt anh lim dim nhìn cảnh vợ mình bị 3 gã côn đồ đụ tập thể, lồn vợ bị nông ra dưới những cú nhấp thô bạo. Anh muốn hét lên, muốn lao vào, nhưng cơ thể vẫn còn tê liệt vì thuốc, chỉ có thể nằm đó bất lực. Lòng anh ghen, đau như dao cắt, nhưng con cặc của anh lại cứng ngắc đau điếng dưới quần. Tay anh vô thức xoa lên cặc qua lớp quần, vuốt nhẹ theo nhịp đụ của đám côn đồ lên vợ mình.
Đêm ấy, bữa nhậu hòa giải kết thúc bằng mùi tinh trùng tanh nồng đặc quánh trong nhà. Lan nằm đó giữa sofa, lồn sưng mọng đầy tinh trắng đục, váy rách tả tơi, nước mắt lăn dài vì nhục nhã và tội lỗi. Nhưng sâu thẳm bên trong, cơ thể cô đã gục ngã, và có lẽ một phần nhỏ trong Lan bắt đầu nghiện cái cảm giác bị đụ, bị tát, bị nông bởi những con cặc to đen hung tợn. Cô yêu chồng nhiều, nhưng khoái lạc mãnh liệt đã mở ra một cánh cửa không thể đóng lại.
Căn nhà nhỏ ở xóm Hố chìm trong im lặng nặng nề sau cái đêm hòa giải đó. Minh tỉnh dậy vào sáng sớm, đầu óc quay cuồng vì thuốc an thần, cơ thể ê ẩm vì những gì anh đã chứng kiến trong cơn mê man nửa thực nữa hư. Anh nhìn sang vợ nằm co ro bên cạnh, váy đen rách tả tơi vẫn chưa thay, giữa hai đùi loang lổ những vệt tinh trùng khô trắng đục, mùi tanh nồng của ba gã côn đồ vẫn ám đậm trên da thịt cô. Minh đau thấu tim gan. Anh muốn hét lên, muốn ôm vợ khóc, muốn giết chết đám Dũng, Thắng, Cường. Nhưng anh chỉ nằm im, nước mắt lăn dài, bất lực hoàn toàn. Anh biết tất cả là vì mình, vì sự yếu đuối, vì cơn ghen nhất thời mà đẩy vợ vào vòng tay những con thú dữ.
Lan tỉnh giấc muộn hơn, mắt đỏ hoe, mặt tái nhợt. Cô không dám nhìn thẳng vào chồng, chỉ lặng lẽ ngồi dậy, ôm gối che thân thể đầy dấu vết. “Anh… em xin lỗi…” giọng cô run rẩy, nghẹn ngào. Minh quay mặt đi, giọng khàn đặc đi…
“Không phải lỗi em… là tại anh vô dụng…”
Họ ôm nhau khóc, nhưng cả hai đều biết câu chuyện này chưa kết thúc.
Chiều hôm ấy, Dũng nhắn tin cho Minh:
“Rút đơn rồi nghen anh Minh, tụi em rộng lượng mà. Nhưng em nghe nói chị Lan phải lên phường làm giấy tờ xác nhận hòa giải cuối cùng, do đơn đã được gửi đi rồi, không thì… giấy tờ lại lật ngược đấy!”
Minh đọc tin mà lòng bất an. Anh biết đây chỉ là cái cớ. Đám côn đồ đã có mối với công an phường, và “giấy tờ” có lẽ chỉ là cái vỏ bọc để chúng tiếp tục hành hạ gia đình anh. Nhưng anh không dám từ chối. Nếu đơn kiện ngược được lật lại, anh sẽ đi tù thật sự chăng, nợ nần chưa trả, gia đình tan nát.
Lan nghe chồng kể, mặt trắng bệch. Cô siết chặt tay Minh, giọng kiên định dù run run:
“Em đi anh… em đi làm giấy tờ cho xong. Chỉ là ký tá mấy cái giấy thôi mà… Em không muốn anh đi tù, không muốn gia đình mình mất hết tất cả…”
Cô yêu chồng tha thiết, yêu đến mức sẵn sàng trả giá bằng chính cơ thể mình để bảo vệ anh, hay là ít ra là do cô nghĩ vậy để chống chế cái cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Dù đêm qua cô đã bị đụ nát lồn, bị bắn đầy tinh, lòng cô vẫn nhục nhã đau đớn, nhưng cô cam chịu. Chỉ cần Minh được bình an, cô sẵn sàng.
Sáng hôm sau, Lan ăn mặc kín đáo hơn thường ngày, váy dài qua gối, áo sơ mi trắng cài kín cổ, nhưng vẫn không giấu được vẻ đẹp của mình. Minh nhìn vợ mà lòng quặn thắt, muốn ngăn lại nhưng không thể thốt nên lời. Anh chỉ thì thầm:
“Em… về sớm nhé…”
truyensex
Lan mỉm cười gượng, hôn nhẹ lên má chồng:
“Em sẽ về nhanh thôi anh.”
Minh không yên tâm. Anh lén đạp xe theo sau vợ từ xa, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Phường nằm cuối con hẻm lớn, Lan bước vào cổng, rồi được một viên công an dẫn thẳng vào phòng riêng phía sau. Minh núp ngoài hàng rào, tim lạnh ngắt khi nhận ra người đàn ông ấy là Trung, trưởng công an phường, khoảng bốn mươi tuổi, bụng hơi phệ, mặt mũi dữ tợn, nhưng nghe đồn cặc to dài kinh khủng và chuyên dụ dỗ vợ người ta. Mắt Trung sáng rực khi nhìn Lan, như thú đói nhìn miếng mồi ngon nhất đời. Hắn nuốt nước bọt đánh ực, tay khẽ vuốt mép quần khi ánh mắt lướt qua cặp vú căng cứng, eo thon, mông cong dưới lớp váy.
Lan bước vào phòng, cửa khép hờ. Minh lẻn ra phía sau, núp bên cửa sổ hé mở, nghe rõ mồn một từng tiếng động bên trong.
“Chào em, ngồi đi em,” giọng Trung khàn khàn, đầy sự đạo mạo giả tạo.
“Giấy tờ hòa giải đây rồi, nhưng vấn đề là bộ hồ sơ đã được gửi đi, nếu không gấp làm giấy bãi nại và thu hồi lệnh bắt thì anh e là…”
Lan ngồi xuống ghế, hai tay siết chặt mép váy, giọng nhỏ nhẹ van xin:
“Anh Trung… anh rộng lượng tha cho chồng em nhé… anh đừng làm khó chúng em… bọn em đã hòa giải với các anh ở khu xóm rồi… mong anh xem xét…”
Trung cười khẩy, đứng dậy khóa cửa phòng, rồi chậm rãi tiến lại gần. Mùi đàn ông trung niên lẫn thuốc lá phả ra khiến Lan hơi rùng mình nhẹ.
“Tha thì tha, hòa thì hòa, nhưng phải có quy trình chứ, em đẹp thế này thì quy trình cũng dễ thôi, chỉ xem em hợp tác được đến đâu.”
Hắn bất ngờ ôm lấy Lan từ phía sau ghế, bàn tay thô ráp luồn vào cổ áo sơ mi, bóp mạnh cặp vú căng mọng. Lan giật mình, khóc nức nở:
“Đừng anh… tha em… em có chồng rồi…”
Nhưng Trung không dừng, xé toạc cúc áo, kéo tụt áo ngực, để lộ đôi vú trắng hồng, núm vú hồng hào cứng ngắc vì lạnh và sợ hãi. Hắn cúi xuống, ngậm lấy một bên ti, cắn nhẹ núm vú rồi mút mạnh, tiếng chụt chụt ướt át vang lên. Lan run rẩy, nước mắt lăn dài:
“Ư… đừng anh… đau…”
Nhưng cơ thể cô lại phản bội, núm vú cứng hơn, lồn bắt đầu rỉ nước dù lý trí van xin ngừng lại.
Trung đẩy Lan nằm ngửa lên bàn làm việc, kéo váy lên, xé toạc quần lót mỏng. Cái lồn còn sưng múp lộ ra, lông lá mỏng manh ướt át vì đêm qua vẫn chưa hồi phục hẳn. Mùi nước lồn ngọt lịm thoang thoảng quyện với mùi tinh trùng cũ còn sót lại khiến Trung đỏ mắt.
“Lồn đẹp quá, đêm qua tụi Dũng hòa giải với cái lồn này phải không, sướng lắm hả? Giờ đến lượt anh nhé.”
Hắn quỳ xuống, mặt áp sát giữa hai đùi, hai tay banh rộng mép, le lưỡi liếm quanh mép lồn hồng hào, chậm rãi từng vòng, từng vòng. Tiếng lưỡi quét ướt át lép nhép, nước lồn Lan tuôn ra lênh láng…
“Đừng liếm… nhột lắm anh… chồng em…”
Trung không nghe, lưỡi hắn lướt dọc khe lồn, chạm nhẹ hột le rồi lại liếm quanh, thỉnh thoảng ngậm mép lồn mút nhẹ. Rồi hắn lật Lan nằm sấp, banh mông cong vun cao, cúi xuống liếm mông, lưỡi quét dọc khe mông múp máp, chạm nhẹ lỗ đít nhỏ xíu rồi lại quay về lồn. Lan cắn môi chịu đựng, nước mắt rơi lã chã:
“Ư… đừng liếm chỗ đó… dơ lắm anh…”
Nhưng lồn cô co bóp từng cơn, nước chảy dài xuống bàn.
Trung đứng dậy, lôi cặc to dài đen sì ra, lớn hơn cả đám côn đồ đêm qua, đầu khấc bóng nhẫy nước nhờn. Hắn áp sát lồn Lan, cà cà đầu cặc quanh mép lồn ướt át, rồi từ từ tiến vào. Tiếng lồn khít rịt nuốt cặc lép nhép, Lan rên e thẹn:
“A… chậm thôi anh… to quá… đau…”
Trung nhấp chậm, từng cú một, sâu đến tử cung, tay bóp vú, cắn nhẹ núm ti. Mùi da thịt quyện mồ hôi, mùi nước lồn và cặc đàn ông lan tỏa khắp phòng.
Lan cam chịu nằm đó, nước mắt thấm ướt bàn giấy, lòng nghĩ về Minh đang chờ ở nhà. Cô chỉ muốn nhanh kết thúc để cứu chồng. Nhưng cơ thể cô không nghe lời, lồn co thắt từng cơn sướng, nước lênh láng bắn ra mỗi cú nhấp. Cô rên khe khẽ, không dâm đãng mà e thẹn, chấp nhận…
“Ư… ừ… sâu quá anh… em… chỉ xin anh tha cho chồng em…”
Trung cười dâm đãng, tăng tốc, tiếng bốp bốp da thịt vang lên đều đặn, vú Lan nảy tưng tưng, mông rung rinh.
Được 1 lúc miệt mài, hắn gầm lên, bắn tinh nóng hổi đầy tử cung, tinh trùng tràn ra lênh láng đùi của cô. Lan run rẩy, rên nhỏ…
“A… nóng quá… đầy rồi anh…”
Cô nằm đó, lồn sưng mọng co bóp từng cơn dư âm, nước mắt vẫn rơi vì nhục nhã và tội lỗi.
Minh ngoài cửa sổ, chứng kiến hết thảy. Anh ghen muốn ói máu, muốn lao vào, nhưng chân tay run lẩy bẩy bất lực. Cặc anh lại cứng ngắc, tay lén tuốt theo nhịp đụ của Trung lên vợ mình. Anh bắn tinh ra quần, vừa đau vừa sướng bệnh hoạn.
Lan về nhà muộn, tắm rửa thật lâu để gột sạch mùi tinh trùng còn sót lại, và cả sự dơ bẩn đã vô vập cô mấy ngày qua. Cô nằm bên Minh, giả vờ mệt mỏi…
“Xong giấy tờ rồi anh… tụi nó rút đơn hẳn rồi.”
Minh ôm vợ, không hỏi gì, chỉ siết chặt hơn. Anh biết vợ đã trả giá bằng gì, và lòng anh đau như dao cắt.
Nhưng sâu thẳm, cả hai đều hiểu, cái cảm xúc này, cái thực tại này đã khiến cả 2 có chút gì đó thay đổi mãi mãi.
… Bạn đang đọc truyện Sa cơ tại nguồn: http://truyensextv68.com/sa-co/
Sau tất cả, Minh không dám hỏi vợ chi tiết, chỉ lặng lẽ ôm cô chặt hơn mỗi đêm, như sợ nếu buông tay thì Lan sẽ biến mất. Anh biết vợ đã trả giá bằng cơ thể để cứu mình khỏi tù tội, và nỗi bất lực ấy gặm nhấm anh từng ngày. Còn Lan, cô vẫn dịu dàng như xưa, nấu cơm, giặt giũ, chăm chồng, nhưng đôi mắt cô lúc nào cũng đỏ hoe, như giấu một nỗi đau không nói thành lời.
Cô yêu Minh, luôn luôn yêu Minh, yêu đến mức không hối hận vì những gì đã làm. Chỉ cần chồng được bình yên, cô cam chịu tất cả. Nhưng đêm đêm, khi nằm bên Minh, lồn cô vẫn nóng ran, co bóp từng cơn dư âm từ cái cặc to dài của Trung. Cô tự nhủ đó chỉ là phản ứng của cơ thể, rằng lòng cô vẫn chỉ thuộc về chồng. Thế nhưng, mỗi lần nhớ lại cảm giác bị liếm quanh mép lồn, bị cắn nhẹ núm ti, bị đâm sâu đến tử cung, nước lồn cô lại ướt át dù cô cố kìm nén.
Nhưng, cuộc đời đâu buông tha những mảnh đời bất hạnh dễ dàng đến thế. Trung không để Lan yên như đã hứa. Chỉ vài ngày sau, hắn nhắn tin:
“Lên phường ngay nhé, có chút việc thủ tục khai báo dân cư Lan ạ.”
Lan đọc tin mà hoa cả mắt lên, nước mắt lưng tròng. Cô không muốn giấu Minh, chỉ cố làm anh an tâm hơn, Lan nói:
“Em lên phường bổ sung thêm chút giấy tờ anh ơi, nhanh thôi.”
Minh nhìn vợ, lòng quặn thắt, nhưng chỉ gật đầu, giọng khàn đặc:
“Ừ… em đi đi…”
Ở phường, Trung chờ sẵn trong phòng riêng, cửa khóa chặt. Hắn nhìn Lan bằng ánh mắt thèm khát cháy bỏng, như chưa từng được nếm đủ. Lan vẫn cố mặc những bộ đồ kín đáo nhất, an toàn nhất, như cố gắng cuối cùng để bảo vệ bản thân trước những việc mà cô thừa biết rằng sẽ phải xảy ra, chiếc áo thun tay dài cùng chiếc quần jean lại không hề khiến cô an toàn như cô nghĩ, nó chỉ ôm sát và tôn lên thân thể nuột nà và bộ mông căng mẫy của Lan mà thôi.
“Hôm nay mặc kín đáo thế, nhưng anh biết bên trong vẫn là con đĩ ngon nhất anh từng gặp.”
Lan cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ van xin:
“Anh… tha cho em lần này đi… em có chồng rồi, em chỉ muốn gia đình em yên ổn…”
Trung cười khẩy, kéo cô lại gần, tay luồn vào áo bóp nhẹ cặp vú mềm của cô…
“Tha thì tha, nhưng phải phục vụ anh cho thật tốt chứ. Chồng em vô dụng, để anh cho em biết thế nào là sướng thật sự.”
Hắn đẩy Lan quỳ xuống sàn, kéo khóa quần, lôi cái cặc to dài đen sì ra, đầu khấc bóng nhẫy nước nhờn. Mùi cặc đàn ông lạ mà quen phả vào mặt Lan khiến cô đỏ mặt.
“Bú đi con đĩ… bú thật sâu vào.”
Lan nước mắt lăn dài, nhưng nghĩ đến Minh, cô cam chịu, há miệng ngậm lấy đầu khấc. Môi cô mềm mại bao quanh cặc, lưỡi e thẹn liếm quanh đầu khấc, rồi từ từ nuốt sâu. Tiếng bú láp láp nhép nhép vang lên trong phòng yên lặng, nước miếng Lan chảy dài theo thân cặc. Trung rên khoái trá, tay ấn đầu cô nhấp sâu hơn:
“Bú sâu thế con đĩ… khéo miệng em còn sướng hơn cả con chem chép phía dưới đấy…”
Lan rên khe khẽ trong cổ họng, không phải vì dâm đãng mà vì nhục nhã và cam chịu…
“Ưm… anh… nhẹ thôi…”
Nhưng lồn cô lại ướt dần, nước rỉ ra thấm ướt quần lót. Trung kéo cô đứng dậy, lột sạch quần áo, bộ quần áo mà cô mặc lên chỉ với 1 mục đích bảo vệ mình giờ không còn tác dụng, để lộ thân thể trắng hồng mê hồn. Hắn đẩy Lan nằm sấp lên bàn, banh rộng hai đùi, cúi xuống liếm mông, lưỡi quét dọc khe mông trắng mịn, chạm nhẹ lỗ đít nhỏ xíu rồi trượt xuống mép lồn, rồi lại xoáy đều vào đít. Tiếng liếm ướt át lép nhép, hắn ngậm mép lồn mút nhẹ, lưỡi quét quanh hột le chậm rãi như tra tấn.
Lan cắn môi chịu đựng, nước mắt rưng rức. Nhưng cơ thể cô run rẩy, lồn co bóp từng cơn, nước lênh láng chảy ra. Trung cười thỏa mãn, đứng dậy cà đầu cặc quanh mép lồn ướt át, rồi đâm sâu một cú thật mạnh. Lồn khít rịt nuốt trọn cặc to dài, tiếng bẹp bẹp vang lên sau mỗi cú nhấp như trời giáng. Hắn vừa đụ vừa bóp vú, cắn nhẹ núm ti để lại dấu đỏ…
“Đấy, lồn em khít quá… sướng hơn lần trước rồi con đĩ…”
Lan rên e thẹn, giọng nghẹn ngào:
“A… chậm thôi anh… to quá… em đau…”
Nhưng mỗi cú đâm sâu đến tử cung lại khiến cô run rẩy, lồn co thắt đón nhận dù lý trí van xin dừng lại. Cô nghĩ về Minh, nghĩ về gia đình, và cam chịu nằm đó để hắn đụ. Trung thay đủ tư thế, hắn doggy, tay bóp và xoa bộ mông cong vun cao, hắn rà đầu cặc vào lỗ đít nhoe nhoét nước miếng mà hắn nhổ vào, đè đầu cặc lún vào, lún vào từ từ, chậm chậm nhưng khoái lạc. Cơn đau làm Lan như lịm đi, nhưng cơn sương đã kéo cô trở lại, hắn bắt đầu nhấp mạnh, bốp bốp, hắn đánh vào mông cô đỏ tấy. Đột ngột hắn rút cặc ra khỏi đít, lại đâm sâu vào lồn cô, nhấp vài cái rồi lại rút ra mà đâm lại vào đít như 1 tay chơi chuyên nghiệp. Cơn sướng như giết chết Lan. Sau đó hắn lại nằm đè lên, cặc đâm sâu, miệng ngậm ti cắn nhẹ, day day, rồi lại ngồi lên ghế, để Lan ngồi dạng háng trên đùi hắn, cặc đâm ngược lên tử cung. Vú Lan nảy tưng tưng theo nhịp nhún, nước lồn bắn tung tóe xuống sàn.
Cuối cùng, hắn bắn tinh ầm ầm vào Lan, tinh trùng tràn ra ngập ngụa. Lan run rẩy, rên nhỏ nghẹn ngào: “A… a… a. A…” Cô nằm đó, lồn sưng mọng co bóp dư âm, nước mắt rơi vì nhục nhã nhưng cũng vì một chút khoái lạc tội lỗi mà cô không thể chối bỏ. Lần này cuộc truy hoang có tên là giấy khai báo dân cư. Nhưng lần sau và những lần sau nữa? Giấy tờ hết hạn cần công chứng? Khai báo thay đổi thông tin cư trú… Tất cả những giấy tờ đấy đều có 1 điểm chung, là càng ngày càng tệ hơn và dâm dục hơn…
Có lần hắn đụ cô ngay trên ghế sau xe công an đậu ở bãi đất trống sau phường, cửa kính mờ, mùi da ghế lẫn mồ hôi và nước lồn quyện vào nhau. Hắn liếm mông cô kỹ hơn, lưỡi quét sâu vào khe, rồi đụ doggy từ sau, tay bóp vú nảy tưng tưng. Lan cam chịu rên:
“Ư… anh nhẹ thôi…”
Lần khác, trong phòng thẩm vấn lạnh lẽo, hắn giả vờ “thẩm vấn”, còng tay Lan vào ghế, rồi cúi xuống liếm quanh đít thật lâu, mút hột le rồi đụ đít đến khi cô run rẩy khóc.
Mỗi lần về nhà, Lan đều tắm rửa thật lâu, nhưng sự sạch sẽ mà cô mong muốn mãi mãi không còn quay lại được. Minh cảm nhận được sự thay đổi, rằng vợ anh hay đi “giấy tờ” hơn, về nhà muộn hơn, lồn sưng mọng, mùi lạ thoang thoảng dù cô đã tắm. Anh không hỏi, chỉ ôm vợ chặt hơn, lòng đau như cắt nhưng cặc lại cứng ngắc mỗi khi tưởng tượng cảnh vợ bị Trung đụ đéo.
Lan nhìn chồng ngủ, nước mắt lăn dài. Cô yêu Minh, nhưng có lẽ cô cũng yêu cả cái trò chơi này, cơ thể cô bắt đầu thèm những cú liếm ướt át, những cái cắn nhẹ núm ti, những nhịp đâm sâu đến tử cung. Cô sợ hãi chính mình, sợ một ngày nào đó cô sẽ không còn đủ sức chống lại khoái lạc tội lỗi này.
Và rồi, một buổi chiều, tin nhắn lại đến, “Ngày mai sếp quận về kiểm tra phường. Em chuẩn bị đón tiếp sếp giúp anh nhé…” Lan đọc tin mà lòng mơ hồ. Cô biết, vòng xoáy này sắp kéo cô xuống sâu hơn nữa. Vì Minh, vì gia đình, hay vì cái lồn mơn mởn của cô lại đang ngọ nguậy nhớ mùi của những trận quần nhau dâm loạn… cô và cả chồng cũng không biết nữa…
— Hết —
